Sau hào quang World Cup là đói nghèo và cái chết
Thursday, June 5, 2014
Cuộc sống không bóng đáTháng 2/1980, Lễ diễu hành samba ở
Rio de Janeiro được trình chiếu trên truyền hình Brazil như hàng năm.
Hàng triệu người theo dõi đã bất ngờ khi thấy một gương mặt đã rơi vào
lãng quên. Mane Garrincha ngồi lặng lẽ trên một chiếc xe diễu hành, đưa
mắt nhìn quanh mà không chú ý đến máy quay, đang tập trung vào một cái
gì đó xa xăm.

Mane Garrincha, một danh thủ vĩ đại chết trong đói nghèo
Lễ
diễu hành ấy là khởi đầu cho đêm kỷ niệm trường múa samba Mangueira,
thế nhưng nó được nhớ đến nhiều hơn bởi khoảnh khắc Garrincha. Đã phá
sản và phải sống bằng tiền trợ cấp, nghiện rượu nặng và khuôn mặt nhợt
nhạt, cựu danh thủ Brazil tại
World Cup 1958 và 1962 già hơn rất nhiều so với cái tuổi 46 của mình. 3 năm sau, Garrincha qua đời.
Số
phận của Garrincha không phải điều gì ngạc nhiên với những ai quen biết
ông lâu năm. Nilton Santos từng nói mỗi khi thức dậy là ông lại sẵn
sàng để nghe tin người đồng đội cũ qua đời. Xuất thân khó khăn, gần như
mù chữ và chỉ biết mỗi đá bóng, Garrincha có một cuộc đời hậu cầu thủ bị
hủy hoại bởi rượu và nghèo đói. Chỉ có người ngoài mới không hiểu vì
sao một danh thủ vĩ đại như thế lại rơi vào túng quẫn.
Thế nhưng
không chỉ có Garrincha, nhiều cựu danh thủ Brazil khác cũng trải qua
cuộc sống khổ cực sau khi treo giày. Socrates không trở thành một triệu
phú nhờ đá bóng, nhưng ông cũng không nghèo túng vì có bằng y dược. Chỉ
có điều, rượu đã cướp đi tính mạng Garrincha thế nào thì nó cũng làm như
vậy với Socrates, hệ quả của một cuộc sống nhàm chán hậu bóng đá và mối
quan hệ rạn nứt với các con.

Socrates chết vì rượu
Socrates
đã có thể chọn một công việc thú vị sau khi giải nghệ. Zico đã đi làm
HLV và khá thành công, Falcao với Junior thì đi làm BLV (họ sẽ tiếp tục
là BLV ở World Cup sắp tới). Những công việc ấy không rủi ro mà lại được
trả rất khá, và Socrates có lấn sân vào lĩnh vực bình luận, nhưng không
đều đặn. Khi ông chết, một cuốn sách giả tưởng về World Cup đang được
viết dở.
Walter Casagrande dự World Cup 1986 và có sự nghiệp
thành công ở Torino trước khi treo giày và nghiện heroin. Năm 2008,
Casagrande được lên truyền hình giống như Garrincha nhưng theo một cách
hoàn toàn khác, một tai nạn xe hơi xảy ra trong lúc lên cơn vật khiến
ông suýt bỏ mạng. Bước ngoặt may mắn ấy đã giúp Casagrande bước vào quá
trình cai nghiện mất 5 năm trời. Sắp tới đây ông cũng sẽ là BLV ở World
Cup.
Một người khác, Paulo Caju, không may sinh ra trong thời mà
Brazil dày đặc danh thủ như Pele, Tostao, Jairzinho… Sự nghiệp của Caju
không tệ, nhưng khi thi đấu ở Marseille, ông bập vào rượu và cocaine,
những thứ đã đi theo ông trong 3 thập kỷ. Năm 2000, ông đem lòng yêu
người chị của một cựu đồng đội ở Botafogo, và người phụ nữ ấy đã giúp
ông từ bỏ những thú vui độc hại.
“Chết hai lần”
Cựu danh
thủ Falcao, cho dù không hề phải chịu cảnh nghèo hay nghiện ngập, vẫn
phải nhờ đến chuyên gia tâm lý sau khi giải nghệ. “Tôi mất phương
hướng”, Falcao nói, “bóng đá là thứ đi cùng với tôi cả cuộc đời, nhưng
bây giờ tôi phải chọn một con đường khác”.

Perivaldo đi lang thang ăn xin
“Tôi
đã chẳng gặp đồng nghiệp nào giải nghệ trong sự vui vẻ. VĐV chuyên
nghiệp chết 2 lần, lần thứ nhất là khi anh ta giải nghệ. Sự nghiệp thể
thao bao giờ cũng ngắn và khi dừng lại, anh vẫn còn phần còn lại của
cuộc đời để lấp, anh vẫn còn phải sống thêm 30 năm nữa để đến cái tuổi
mà những người bình thường khác nghỉ hưu. Khi mà thời gian vẫn còn nhiều
như thế, anh sẽ bắt đầu lạc đường”.
Ở Brazil, sự nghiệp VĐV được
cho là ngắn ngủi và ít triển vọng hơn so với ở nhiều quốc gia phát
triển khác. Những VĐV nghiệp dư sẽ không kiếm được nhiều tiền như các
VĐV chuyên nghiệp, nhưng bù lại họ có thể chọn con đường mới lâu dài
hơn, cho dù cơ hội không nhiều vì họ không phải là sinh viên đại học
giống như các VĐV Mỹ.
Với VĐV chuyên nghiệp, câu chuyện trở nên
phức tạp hơn. Sự toàn cầu hóa đã giúp các cầu thủ bóng đá và một số môn
khác trở nên giàu có. Nhưng ngoại trừ những người khôn ngoan dùng tiền
vào những vụ đầu tư ngoài sân cỏ, số còn lại sống hoang phí nên khi giải
nghệ họ không biết mình sẽ làm gì. Thậm chí những VĐV càng giàu thì
càng sa ngã.
Những cầu thủ bóng đá Brazil ít tên tuổi hơn hứng
chịu một số phận khác, phải ra nước ngoài thi đấu để tìm kiếm vận may.
Nếu thành công, họ sẽ được trọng vọng hay thậm chí là định cư ở quốc gia
đó, nhưng những trường hợp thất bại thì vô kể. Perivaldo, một cựu hậu
vệ của Botafogo bỏ sang thi đấu ở Hàn Quốc những năm 1980 trước khi đi
tìm cơ may ở Bồ Đào Nha, nhưng rồi một chuỗi các sự kiện diễn ra khiến
Perivaldo trở thành một người ăn xin trên đường phố Lisbon. Năm ngoái
thân phận của ông mới được phát hiện và Perivaldo được đưa trở về quê
hương.
Những cuộc đời sa sút của các cựu cầu thủ không được nêu
ra để tạo sự thông cảm (vì nhiều trường hợp là những nỗi đau tự gây ra),
tuy nhiên nó đang đánh động vào những mặt xã hội của chính sách làm thể
thao ở Brazil. Chính phủ Brazil trong những năm gần đây đã liên tục
nhận được những đề nghị từ các nghiệp đoàn vận động viên lẫn các chuyên
gia tâm lý, kêu gọi những chính sách trợ giúp các cựu VĐV sau khi họ từ
giã sự nghiệp.
Cho đến nay những lời thỉnh cầu ấy chưa được đáp
lại. Đó là một vấn đề hiện diện không chỉ ở Brazil mà cả ở những quốc
gia đang phát triển. Điều gì sẽ đến khi các cầu thủ bóng đá nữ ở Việt
Nam treo giày, khi VĐV của các môn điền kinh nghỉ thi đấu?
All comments [ 0 ]
Your comments